CHÀO MỪNG THẦY CÔ VÀ ANH CHỊ EM ĐẾN VỚI BLOG HOANGDIEUBAXUYENAUSTRALIA.KÍNH CHÚC TẤT CẢ VẠN SỰ NHƯ Ý. DỒI DÀO SỨC KHỎE,THÀNH CÔNG TRONG CÔNG VIỆC.

Friday, September 5, 2014

Người thầy học cũ


Cầm cuốn sách cũ mèm, vàng ố của nhà văn Mai Thảo, tôi lẩm nhẩm đọc cái tựa..
“Người thầy học cũ”, chữ ký uốn éo đúng 3 nét dọc nhưng không đề tên người nào, màu
mực tuy phai nhưng còn đọc được hàng chữ...tháng 4-1970.. con số đã gợi nhớ cho tôi
những năm tháng nào xa lắc..Lớp đệ lục, tôi học Việt Văn  với thầy NHT. Ông cao gầy với
cặp kiếng gọng đen to đùng gắn hờ hững trên mũi. Nhiều người nói ông gàn với phong
cách lè phè, bất cần đời, nói năng đôi khi châm chọc, chế giểu làm người khác khó chịu.
Bạn bè đồng nghiệp thân thiết  không nhiều. Sau giờ dạy, chưa ra khỏi cổng trường là áo
đã buông thỏng, cuốn sách lận vào lưng và lầm lũi cuốc bộ thong dong (học trò lén gọi
ông là “Tâm lũi” cũng vì vậy) . Giáo trình dạy của ông cũng không giống ai, ông dạy tiếng
Hán Nôm “tam ba tứ bốn, tử mất tồn còn..” dạy thơ Nguyên Sa.. “bàn tay năm ngón, có
ngón dài ngón ngắn, có ngón chỉ đường đi, có ngón tay đeo nhẫn, có ngón gài..coóc
..” cả lớp con gái mới tuổi 12, ngơ ngác không hiểu coóc xê là gì, nhưng vẫn cười thích
thú vì bài thơ lạ lạ hay hay. Tết đến, không biết ai đó in cho ông một hộp carte visite, ông
đem vô lớp phát hết cho lũ nhỏ, và dặn lật ra sau ghi hàng chữ này vào.. “Lặn ngụp rã
rời, trong cơn lũ thất vọng chán nãn, nhưng vẫn ngạo nghễ ngang tàng,Thầy chúc cho
những cánh bướm , tìm được mùa xuân của mình.” đứa nào cũng nắn nót viết và đem
lên cho ông ký tên, coi như là thiệp chúc Tết, vui ơi là vui khi được ví von là ..bướm. Lâu
lâu ông lại cao hứng treo giải thưởng tập làm văn, đứa nào điểm cao nhất ông cho cuốn
sách, trong lớp thời ấy có tôi và TTHương ngang tài ngang sức, nhưng TH viết chữ đẹp,
sạch sẽ hơn, ông cho nó hạng nhất với cuốn “Văn chương Nam Bộ”dầy cộm của NVS, và
tôi hạng nhì với cuốn “Người thầy học cũ” của MT, tôi mê văn thơ từ dạo ấy.. Những bài
luận văn có vẽ  hơi ngang tàng một chút, ông chấm khá hơn là lối viết ủy mị khuôn mẫu.
Có lần tôi tập làm thơ than mây khóc gió… gởi cho ông xem thử, nếu được thì nộp bích
báo trong trường,  cả tuần hồi hộp chờ đợi, ông trả về với hàng chữ “..mỗi thời đại có
một vài nhà thơ hay, mỗi nhà thơ có vài bài hay, mỗi bài thơ chỉ có vài chữ hay.. làm
thơ khó lắm em ơi!” Thế là chấm hết, tôi thề không bao giờ làm thơ nữa.

Cá tính gàn dở, nói năng thẳng thừng cộc lốc, tác phong không có vẽ gì là một nhà
giáo của ông vậy mà gây ấn tượng với đám học trò HD suốt mấy chục năm sau này, nhắc
tới tên ông, hầu hết đứa nào cũng nhớ, cũng thương, kể cả những tên từng bị ông cho ăn
một lần cả chục trứng vịt đỏ chói trong tập, cũng khó mà ghét ông được, bởi vì ông là
người giản dị, dễ hoà đồng thân thiện với tụi nhỏ.

Gần 40 năm trôi qua, gặp lại ông giữa Sàigòn, cũng y chang như trước đây, tóc hơi
hoa râm một chút, cặp kính gọng đen to đùng gắn sệ trên mũi, áo bỏ ngoài, đầu đội trời
chân mang dép, cũng cao gầy và dáng đi lầm lũi,  ông “bị nghĩ dạy” từ sau 75, sống lang
thang quanh quẩn đâu đó, nói theo thời buổi bây giờ, ông là người vô sản! Đôi khi tôi tự
hỏi ông đã sống như thế nào trong suốt bao nhiêu năm? Học trò cũ thì ở tứ tán khắp nơi,
cũng  có người về nước tìm thăm ông, một buổi nhậu Thầy trò thân thiết, lâu lâu có đứa
gởi Thầy ít tiền uống cà phê., nhưng ông khoái uống rượu hơn, mà cũng lạ, ở tuổi 70, sức
khỏe ông vẫn ..bình thân như vại! có đứa nói ông chán đời, có đứa nói ông bất mãn, mặc
kệ ai bàn tán gì thì ông vẫn còn sống thong dong ngạo nghễ trong cỏi đời này với tâm
trạng bất cần “đặng chẳng mừng, mất chẳng lo”. Và đám học trò xa xứ lâu lâu lại hỏi
thăm “Thầy bây giờ sống ra sao rồi?!” Đừng lo, ông ấy mãi mãi vẫn là “Tâm lũi” thân
thương của tụi mình mà. Riêng tôi, nhắc đến ông bởi vì lòng cảm mến đặc biệt, nếu có dịp
làm lại bài tập làm văn lớp 7 với chủ đề “Hãy kể lại hình ảnh Thầy/Cô nào ấn tượng
nhất trong cuộc đời em” có lẽ tôi sẽ viết về ông, người Thầy khác biệt, không giống ai.
        
Môn Triết thường bị xem là khô khan, buồn chán vì những lý thuyết mơ hồ trừu tượng,
đứa nào khoái nó đều là cụ non, nhưng đối với bọn tôi điều thú vị ở đây chính là học
Triết với Thầy Trần Phạm Hiếu, ông là dân nhà giàu, nói tiếng Pháp lưu loát và dáng vẽ
lúc nào cũng khoan thai, đi dạy luôn ăn mặc lịch sự tươm tất như sắp đi dự tiệc, môn học
tuy khó nuốt nhưng ông biết ví von khôi hài làm cả bọn “ngộ” ra chân lý đơn giản, khoái
nhất là ông đọc mấy bài thơ tình dịch ra từ tiếng Pháp. . “hỡi rừng hỡi núi , hỡi những
ghềnh đá cheo leo, khi vắng anh rồi thì mọi vật đều trở thành sa mạc hoang vu…” làm
bọn tôi mê quá, chép vào nhật ký gởi cho người yêu cứ y như ..thật!
Sau 75, tôi và MHS ghé thăm Thầy sớm nhất, tôi kể cho Thầy nghe tâm trạng băn khoăn
ray rức về xã hội rối loạn nhiểu nhương của buổi giao thời , mọi việc xáo trộn khiến tuổi
trẻ chúng tôi hoang mang trong hiện tại và mất niềm tin vào tương lai. Thầy im lặng hút
thuốc, lắng nghe tôi kể lể một hơi dài, cái giọng điệu bực bội pha chút giận hờn trẻ con..
Thầy chậm rải gạt tàn thuốc và nói một câu mà tôi thắm thía đến bây giờ “ Thầy hiểu em
muốn làm gì, nhưng em ơi , bánh xe lịch sử nó vẫn quay theo qui luật tự nhiên của nó,
chỉ cố gắng làm sao đừng để nó nghiến lấy em, dù chỉ nghiến một ngón chân thôi,
cũng đủ đau điếng cả đời rồi!” Sau đó tôi bỏ SócTrăng ra đi biền biệt, tôi gặp thầy lần ấy
cũng là cuối cùng. Thầy nói đúng, tôi đã vụng về để bánh xe lịch sử nghiến nát bàn chân
tôi, chịu đựng suốt bao nhiêu năm đau đớn biết chừng nào, nhưng bi thảm hơn nữa là khi
biết tin Thầy mất trong sự nghèo khổ, cô đơn nơi quê nhà, tôi nghe tim mình đau nhói!
Lần về lại VN, anh bạn ở NJ hết lời dặn dò “nhớ hỏi thăm đám bạn mình, xem mộ Thầy
Hiếu  chôn ở đâu mà đốt cây nhang tưởng niệm, tôi cũng quý ổng lắm” Rồi thời gian
gấp rút ngắn ngủi, hỏi thăm đứa nào cũng lắc đầu không biết, và tôi lại hối hả ra đi.. Cảm
giác như mình có lỗi với Thầy, có lỗi với tấm chân tình của anh bạn xa xứ nhắn gởi…

Hồi ấy Thầy LVT mới đổi về trường, vợ ông là giáo viên trường Nữ tỉnh lỵ, ông có
2 thằng con trai nhỏ,  gia đình ông ở tạm trong một phòng cuối dãy hành lang lớp 7, ông
là giáo sư Việt Văn của trường, đến khi chúng tôi lên lớp 9 thì ông làm Tổng Giám Thị,
mỗi lần chào cờ , ông đứng uy nghiêm cao lớn như một ông Tướng, sáng nào tôi cũng đi
học thật sớm để vào trường, nghe ông mở nhạc TCS, VTA..với giọng ca cây nhà lá vườn
của bạn bè tôi, đó là thời điểm thanh bình nhất trong đời làm học sinh khiến tôi nhớ mãi.

Học trò khoái vì ông chủ trương “giơ cao đánh khẻ” mỗi khi có sai phạm nội quy,
ông thân thiện gọi mày tao khi chuyện vãn nên đám học trò “quậy” cũng dè chừng không
dám quậy , sợ ông khó xử. Riêng đám con gái chúng tôi sau giờ học, vài đứa lười về nhà
xa vì còn học thêm buổi chiều nên ghé xuống phòng Thầy ăn cơm, nhà nghèo ăn uống
đạm bạc nhưng thân tình, mãi đến bây giờ nhắc lại , tôi vẫn còn cảm thấy vị mặn của nước
mắm Phan thiết chan cơm cháy dòn rụm, lúc ấy sao mà ngon lạ lùng! Lâu dần kết mối
thâm giao, tôi chơi với 2 thằng nhóc của Thầy như trong gia đình, thỉnh thoảng phụ Thầy
chấm bài luận văn lớp 6 của trường Pôthi, những đoạn văn lủng củng, ngô nghê  của học
trò Khmer làm bọn tôi chuyền tay nhau đọc cười đau bụng. Có những đêm trường bị cúp
điện, thấy dáng Thầy cong cong trên tường, dưới ánh đèn cầy ngồi chấm bài, tôi về ghi vào
sổ tay “mai mốt, nếu có tiền, nên giúp đở gia đình Thầy”…Mai mốt có vẽ xa vời quá,
nhưng đó là lời hứa của riêng tôi lúc ấy, và cho đến ngày nay tôi vẫn cảm thấy như mình
còn nợ thầy một lời hứa, dù chưa ai biết!

Sau 75, Thầy đi học tập vì là sĩ quan biệt phái, gia đình thầy xơ xác, tôi cũng không
giúp được gì cho Thầy.. Rồi dòng đời cuốn phăng mọi thứ như cơn bão dữ, bạn bè tôi tứ
tán khắp nơi, như chim lạc bầy xa xứ. Tôi cũng trôi nổi như dề lục bình trên sông Vàm
Cỏ, đi hoài mà không ra được biển rộng, bị tấp vô bờ, bầm dập thảm thương. Tôi trở về
quê tìm thăm Thầy, mừng mừng tủi tủi. Mấy thằng nhóc con Thầy nay đã lớn, đón mừng
tôi như người thân trở về “Ba mẹ em vẫn nhắc nhiều về chị, được gặp lại chị như gặp
một trời Hoàng Diệu ngày xưa” ..Cả nhà Thầy dọn về SG , các con học hành thành đạt
sau một thời gian dài vươn lên vất vả, Thầy nguôi ngoai nổi buồn quá khứ nhưng còn ái
ngại khi thấy đứa học trò tay xách nách mang, lội ngược dòng đời. Tôi trở về với bộ đồ
còn mang bảng số sau lưng (!), đôi tay lành lặn và cái túi trống rổng nhưng lại mơ ước đủ
điều. Thầy cho tôi lời khuyên “Hãy làm lại những gì mà mình có thể làm được”. Và tôi
mạnh dạn bước tới giảng đường, sau những giờ tan ca mệt mỏi.. Thầy tặng tôi chiếc xe
đạp cũ để tôi đi học, tôi lại thấy mình nặng thêm một món nợ nghĩa tình!

Rồi tôi cũng tốt nghiệp Đại học với nhiều nỗi gian nan vượt khó, tìm được việc làm
ổn định, có cái nhà nhỏ để làm nơi chốn trở về ..chiếc xe đạp rỉ sét được tôi treo lên trân
trọng ở góc nhà như bày tỏ lòng tri ân với Thầy, bây giờ tôi có tiền nhưng mãi mãi tôi vẫn
không trả nổi món nợ lời hứa ngày xưa!

Trường Hoàng Diệu thời ấy vốn là trường “ngon” nhất của tỉnh lỵ, học trò giỏi cũng
nhiều mà người đẹp cũng lắm, lúc chúng tôi còn “con nít” lớp đệ ngũ thì hoa khôi đầy
lớp đệ nhị, đệ nhất.. mấy ông thầy trẻ mới đổi về trường như Thầy TKS, Thầy ĐNT, Thầy
TP…. lần lượt xin chọn nơi này làm quê hương. Khi tụi con nít chúng tôi thắc mắc hỏi về
hiện tượng này, ông Thầy dạy Địa lý giải thích như sau “Quả đất có sức hút từ tâm trái
đất, riêng cái chấm nhỏ xíu thuộc tỉnh Sóc trăng này thì vỏ trái đất lại quá mỏng nên
sức hút càng mãnh liệt hơn …” ông cười xoà làm cả đám vỡ lẽ gật gù, ờ há!

Năm 12 tôi học ban A, môn Vạn vật với thầy CPN, ông thầy Bắckỳ nho nhỏ đẹp giai
mới đổi về trường làm nhiều đứa cũng mộng ngoài cửa lớp, chút lãng mạn của tuổi mới
lớn vậy mà, khi dạy đến phần cơ thể, ông vẽ hình .. “cây gậy” của quý ông, ông quay lưng
xuống lớp và nói “tôi chỉ giảng về cấu tạo của nó, còn công dụng như thế nào thì
không ..biết” cả lớp cười ầm lên khi thấy đôi vai thầy cũng run run quay mặt vào tường
giấu nụ cười hóm hỉnh, mấy đứa con gái đỏ mặt khúc khích.. Đám học trò ranh ma như
quỷ sứ làm mỗi lần vào lớp Thầy cứ lúng túng trả lời những câu hỏi chẳng đâu vào đâu
của tụi nửa trẻ con nửa người lớn như chúng tôi.

Đi song đôi với thầy CPN là thầy TKS dạy Anh Văn, có nụ cười giống y như tài tử 
Khương Đại Vệ  trong phim kiếm hiệp làm nhỏ TH ghiền phim chưởng và ghiền luôn nụ
cười của ổng, vô lớp nó chọc ổng cười hoài. Hai ông đều trẻ trung vui tính nên học trò
cũng dễ thân thiện, có điều chơi thì nhiều mà học thì ít nên cuối năm môn AV lớp tôi thua
kém lớp bạn, Thầy có vẽ buồn, tự trách mình quá dễ dãi nên để học trò lười, chúng tôi hối
hận và hứa là sẽ cố gắng trong năm học tới. Sau đó thì nghe tin Thầy cưới vợ, hoa khôi
HD thời ấy, HAL đẹp mũm mĩm như búp bê, tụi tôi còn khoái nhìn, huống hồ ông Thầy
trẻ , mấy đứa bàn tán “vậy là thêm một nạn nhân bị sức hút từ tâm trái đất!”, nhỏ TH cứ
tiếc cái răng vàng “duyên” của Thầy, phán “phải chi trước khi cưới dzợ, ổng bẻ cái răng
vàng  lại cho tao để làm kỹ niệm!” Sau 75 tôi mất tin tức của thầyTKS, có người nói gia
đình ông vượt biên và bị chết trên biển(?). Than ôi! Cầu cho tin nầy không phải là sự thật!

Riêng Thầy CPN thì ở lại ST, dạy học HD như bình thường, nhưng có điều nghe nói
là Thầy không còn giống như xưa nữa, Thầy hay buồn bả và rất cô đơn bởi vì “bà chằn
lửa” nào đó, tụi bạn tôi nóng ruột và thương Thầy. Ừ, hồi xưa thầy dễ thương lắm!.

Thầy ĐNT môn Công dân, ông hiền lành cũng như môn học mà ông phụ trách, nhớ
mỗi lần ông gọi tôi đứng lên trả bài, đọc được vài câu và tôi hỏi ngược lại “phải không 
Thầy?”, ông đang lơ đảng ngó đâu đâu bỗng giật mình gật đầu, sau đó ông la  “cái con
nhỏ này khôn thật, nó hỏi đột ngột làm mình phải ừ với nó hoài”..sau đó vài năm ông  
đổi lên SG dạy, và mất vì bệnh ở tuổi ngoài 50. Có lần đi dự họp mặt HD tại SG, gặp lại
hoa khôi OTM, chị vẫn còn đẹp não nùng sau đám tang chồng.

Thầy TP dạy môn Sử địa, dáng nhỏ con, da ngăm đen và nụ cười trắng bóc giống
như anh Hynos, ông cưới người đẹp NgọcAnh được thời gian thì bị Tổng động viên đi
lính, hôm chia tay học trò, ông tâm sự “các em biết không, tối qua Cô đã gục đầu vào
ngực Thầy khóc nức nở..” nhỏ TH (cũng lại nó) buột miệng: “Sao lại vào ngực Thầy
được, phải gục đầu vào tóc Thầy mới đúng chớ, Cô ấy đứng cao hơn Thầy mà” cả lớp
cười cái rần làm ông đỏ mặt cười theo. Tôi không rõ thời chiến tranh giặc giả tùm lum mà
ông tìm ở đâu ra bài thơ “Quê hương” của Giang Nam, đem vào lớp đưa bọn tôi đọc..bài
thơ vô tư ở mấy đoạn đầu “Thuở còn thơ ngày 2 buổi đến trường, yêu quê hương qua
từng trang sách nhỏ..” nghe cũng hay hay, thú thật học trò khờ dại là vậy, ông cố ý và bọn
tôi vô tình, ai dè sau 75 mới biết đó là thơ CM. Cũng may thời ấy cả bọn không bị túm cổ
vì tình nghi ..giao liên nằm vùng! Đất nước biến động và ông cũng biến mất, tôi thoáng
buồn mỗi lần nghĩ đến ông và thầy P, giáo sư cố vấn nhóm Du ca của chúng tôi, tuổi trẻ
vốn nhiệt tình và ngây thơ !?

Thầy NTT dạy Việt Văn lớp 10, người miền Trung nhưng tiếng nói cũng không khó
nghe lắm, ông kể hồi mới đổi về đây, ra tiệm cơm nghe cô bán hàng giới thiệu món cơm
gang”, ông nghĩ chắc đây là món độc đáo của xứ này, bèn kêu một dĩa, ai dè… “cơm
rang” (cơm chiên Dương Châu). Ông giãng bài sâu sắc nhưng cá tính hơi cao ngạo và
lãng mạn, trong giờ dạy, sau khi cho học trò làm bài là ông ra hành lang đứng ngắm..cảnh
và làm thơ tình, bọn tôi chắc rằng ông đang tiếc nuối một mối tình si nào đó. Cô giáo mới
đổi về trường, dáng mảnh mai xinh xắn trong những chiếc áo dài xanh lam vàng tím, mỗi
ngày đi ngang qua lớp khiến ông cứ ngơ ngẩn nhìn “gió bay tà áo cổ đồng, dáng em đi
vạt nắng hồng buồn theo.” Đám bạn tôi cứ len lén giờ ra chơi, lên bàn Thầy chép thơ tình
chuyền tay nhau đọc. Nhà ông ở trong bệnh viện và cạnh bên nhà thờ nên lúc nào ông
cũng than với lũ học trò “Tôi ở giữa thiên đàng và địa ngục, tiếng bệnh nhân rên la
đau đớn và tiếng chuông ngân êm ả mỗi chiều làm tôi không biết mình đang ở đâu
đây”…Sau biến động thời cuộc, có người nói ông về lại Đànẳng, cũng có người nói ông
đã rời bỏ quê hương..Có lẽ ông cũng đã lựa chọn giữa thiên đàng và địa ngục, để rồi lạc
lõng trong nỗi quạnh hiu vì không có kẻ đồng hành!

Có một ông Thầy không thể không nhắc đến trong ký ức một thời để nhớ của tôi và
của bạn bè trong những năm tháng ấy, đó là Thầy Lê khắc Thạnh, không biết đứa nào moi
ra được cái tên riêng âu yếm trong gia đình mà gọi Thầy là “bé Mai”(chỉ gọi lén thôi, chứ
ông mà biết được thì bị sưng lỗ tai là cái chắc), phải nói ông có bộ nhớ cực kỳ tốt, học trò
đứa nào đã từng đi qua ánh mắt thầy thì chắc chắn dữ liệu đã được mã hóa chính xác, hàng
chục năm trôi qua , ông vẫn gọi đúng phóc họ tên từng đứa khi gặp lại, bản tính thân thiện
, cởi mở vui tính nên môn Toán của ông đã khiến nhiều đứa trôi chảy tiến bộ đến bất ngờ,
những tên lười biếng nhất cũng không thể cúp cua môn học của ông, khoảng cách Thầy trò
chẳng lớn hơn bao nhiêu tuổi nên tụi con trai chơi thân với ông sau giờ tan trường, mặc
dù đi học lè phè bị ông véo tai đau điếng, ông gọi học trò trai gái đều bằng “ông” và kèm
theo full name đầy đủ, nên sau này lớn lên đi đâu nghe ai đó đọc tên mình dõng dạc, đều
giật mình nhớ lại Thầy xưa.
Có lần ông cho bài tập, dặn ai mà giải đáp đúng 15 câu thì sẽ được thưởng, có tên nào đó
vặn vẹo trả treo “rủi Thầy cho 14 câu rồi lấy đâu ra 15 đáp số?” ông nhíu mày đăm
chiêu giây lát và nhẹ nhàng nói với nó “Ông ơi, nên nhớ đây là trường học chứ không
phải trường đời, đã là trường học thì không có chuyện lừa đảo gian trá, nhớ chưa!” dĩ
nhiên sau đó thì thằng nhỏ bị véo đã đời cho chừa cái tật, không hiểu sau này có bao giờ
hắn nhớ lại thầy xưa và thấm thía mùi đời với những lọc lừa giả dối!

Sau 75, hầu hết những ông Thầy có liên quan ít nhiều đến chế độ cũ đều bị đi cải
tạo và đương nhiên là mất ..nghề dạy, Thầy Thạnh cũng không ngoại lệ trong trường hợp
này, học trò xót ruột thương Thầy và thầy ra tù cũng không muốn về nhà ở SG nữa, mặc
dù gia đình nóng ruột nóng gan vì đứa con trai quý tử, Thầy cất một cái chòi lá ở ven
đường, kèm tụi học trò luyện thi đại học, đứa đem rau cải, cá mắm, gạo muối tới nấu cơm
thầy trò cùng ăn, mấy thằng con trai tối ngũ với Thầy, cái tình Thầy trò thắm thiết trong
đoạn đời gian khổ đó.

Hôm về SG, gặp lại Thầy cũ bạn xưa, kể lể vui buồn đủ thứ chuyện, đang nói chợt
NHS kéo ghế xích lại gần Thầy LKT.. “Thầy nhéo lổ tai em đi thầy, lâu quá không được
Thầy nhéo, em cũng nhớ!” ông Thầy bật cười vì ý muốn hơi bất thường này, nhưng tôi
biết ông rất vui vì có đứa còn nhớ kỹ niệm thời đi học, còn nhớ Thầy dù thời gian biền
biệt mấy mươi năm…Tấm hình nhéo tai được chụp và đưa lên mạng, NNT coi xong kêu
lên “Chời ơi! thấy Ổng còn mạnh khỏe, phong độ là tui mừng hết lớn” Thế đấy, cả Thầy
lẫn trò cái tình HD luôn giữ mãi trong lòng là như vậy!

Năm tiểu học không nhớ gì hết vì còn quá tẻo teo, năm đại học thì cũng chẳng có kỹ
niệm gì đáng lưu lại trong bộ nhớ vì quá nhiều âu lo bận bịu trước ngưỡng cửa vào đời,
chỉ có thời gian êm đềm nhất là 6 năm trung học ăn chưa no, lo chưa tới “em còn khờ dại
ngây thơ quá, chỉ biết yêu thôi chả nghĩ gì!” Bởi vậy mới có chuyện để nhớ hoài. Được
học nhiều Thầy Cô, có nhiều bạn bè mới cũ hàng năm, Thầy Cô ví như ông lái đò đưa biết
bao nhiêu lượt khách qua sông, ông lái đò chỉ nhớ loáng thoáng vài ba khách (quên trả
tiền đò) nào đó thôi chớ làm sao nhớ hết, học trò cũng có đứa quên đứa nhớ hình ảnh
Thầy xưa…Bài viết này như một tấm lòng tri ân tưởng nhớ đến tất cả những  Thầy Cô đã
dạy ở trường HD từ trước 1975, nhắc nhở có thể còn thiếu sót trong phạm vi hạn hẹp của
một tờ báo nhưng điều đó không có nghĩa là quên một chân lý “Không thầy đố mày làm
nên”, “Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”, những cánh chim bạc đầu lạc loài,
xa xứ nhưng vẫn luôn nhớ về tổ ấm một thời, nơi bình yên chim hót ngày xưa.

Ngọc Ánh